MƯA MIỀN TRUNG

MƯA!
Chiều nay mưa lại về thảng thốt gió bấc thổi nhẹ đôi tay mẹ già run rẩy quệt miếng trầu cay nhai móm mém. Mẹ như thấu được cái lạnh đầu mùa của Miền Trung. Mẹ nói: Trời lạnh rồi. Câu nói của mẹ chỉ ngắn gọn vậy thôi nhưng đã làm cho tôi nhớ về một ký ức khá xa xưa....Ngày đó trên chuyến xe ca vào xứ Huế tuổi sinh viên vụng dại miên man quên cả đất trời.....Cái rung động đầu đời ngự trị....một điều gì xa lắm ai ơi!!!. Cái miên man đó làm cho tôi quên cả cái rét buốt giá của miền trung tôi. ....... Và hôm nay làm người lãng tử trên con đường phiêu bạt: Cơm- Gạo- Áo- Tiền của đời thường...Nghe mưa lại giật mình!!! Lại thêm một mùa mưa đã đến. Không phải mưa phùn Hà Nội không lát đát những giọt mưa trên mái tôn Sài Gòn... mà là mưa của Miền Trung tôi! Cái mưa rét buốt tận xương da bạn ạ!
Mẹ già nhớ đứa con xa

giophuongnam

Nỗi niềm chi rứa mưa ơi
để ta nhớ Mẹ một thời xa xưa
nhớ thương biết mấy cho vừa
dấu chân của Mẹ nghe mưa nao lòng!

Chúc bạn một ngày vui!